16 Oktober 2006, tepatnya pukul 15:30 WITA, dalam perjalanan pulang dari tempat kerja, ketika sedang berada dijalan dengan menunggangi si Ninja, aku dan adik iparku, Anas, kulihat deretan motor dan mobil polisi lewat di sepanjang jalan Slamet Riyadi. Dalam hati berpikir, 'ada apa lagi nih?'. Dan kupikir bakalan macet lagi nih jalan...dan nyatanya iya! (huh!)
Sempat terpikir, 'Kenapa sih presiden mesti di -nomor satukan- klo sudah dijalan raya? Segitu pentingkah untuk di spesialkan di jalan raya? Padahal banyak sekali orang-orang penting yang tertunda waktunya gara-gara macet ini...padahal sebenarnya, biarpun tuh jalan gak -dibuat macet-, toh SBY tetap bisa sampai tujuan dengan lancar tanpa macet, kok malah di buat macet...?'
Sambil dengan perasaan kesal, capek dan lain-lain (maklum baru pulang dari kerja, hasilnya capek!) tancap-gas Ninjaku dengan lajunya biar gak kena macet, eittt...tetap terjebak pula, huh!
5 menit, 10 menit, 15 menit, 20 menit, wah...tambah aku dibuat kesal aja nih macet.
Akhirnya pasrah aja, tangan kanan-kiri udah mulai kaku.
16:10 WITA baru sampe tujuan, fiuh...akhirnya.
Senin, 16 Oktober 2006
Langganan:
Posting Komentar (Atom)
trước căn bản là một trời một vực.
BalasHapus- Thực lực, tu chân giới dựa vào thực lực để nói chuyện với nhau, điều
này thật sự là không sai a.
Vương Lâm có chút cảm khái, về tới dược
viên của Tôn Đại Trụ.
Vừa mới tiến vào trong sân, hắn lập tức nhìn thấy gương mặt hòa ái mỉm
cười của Tôn Đại Trụ, lão đang nhanh chóng tiến lại gần, nói:
khoá học kế toán thuế
trung tâm kế toán tại long biên
trung tâm dạy kế toán
http://meomeo007.com
học kế toán tổng hợp tại huế
http://kenyseo.com
http://ngoduong89.com
luyện thi toeic
trung tâm kế toán tại nghệ an
trung tâm kế toán tại cầu giấy
trung tâm dạy kế toán tại cầu giấy
học kế toán tại bình dương
tiếng anh cho người mới bắt đầu
học kế toán tại đà nẵng
học kế toán tại đồng nai
http://meomeo007.com
- Hảo đồ nhi, vi sư chờ ngươi đã nửa ngày, mau tới đây. Đây là do thầy
tự mình pha một ấm cực phẩm dược trà, uống một cốc lấy lại tinh lực nào.
Vừa nói, hắn từ chiếc bàn ở giữa sân cầm lên một chén trà, tự mình rót ra đưa cho Vương Lâm.
Ánh mắt Vương Lâm trở nên cổ quái, Tôn Đại Trụ biến hóa quá nhanh, làm cho hắn có chút phản ứng không kịp.
Tôn Đại Trụ vừa nhìn vẻ mặt Vương Lâm lập tức xấu hổ cười, ánh mắt có chút thành khẩn nói:
- Vương Lâm. Ta làm sư phụ quả thật không làm hết chức trách, trước kia chúng ta có rất nhiều hiểu lầm.
Vương Lâm vẫn chưa tiếp nhận chén trà trong tay lão, thần thức của hắn